Tôi năm nay 29 tuổi, là người luôn đặt việc học lên hàng đầu. Bằng cấp, giải thưởng, thành tích — tất cả đều khiến cha mẹ tôi tự hào. Nhưng song song với đó, chuyện tình cảm của tôi gần như là con số 0.
Trước đây, tôi từng thích một cô gái, âm thầm quan tâm cô ấy trong thời gian dài nhưng không dám tỏ tình. Kết cục, tôi lại chính là người trao phong bì mừng cưới cho người mình thương. Từ đó, tôi khép lòng, tự nhủ rằng chỉ có công việc và tiền bạc mới không phản bội mình.

Tôi chẳng ngờ định mệnh lại khiến tôi rung động khi gặp một “chị đẹp” hơn tôi 5 tuổi trong buổi tân gia của người bạn. Ấn tượng đầu tiên của tôi là vẻ ngoài sang trọng, trẻ trung, gu ăn mặc tinh tế và khí chất tự tin của chị. Nhìn chị, chẳng ai nghĩ rằng người phụ nữ ấy đã có chồng và hai con.
Ban đầu, tôi chỉ đơn giản ngưỡng mộ, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng bị cuốn vào thế giới của chị – một người vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng đến lạ. Cảm xúc ấy mãnh liệt đến mức tôi không thể kiềm chế. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi bước vào một mối quan hệ sai lầm nhưng đầy say mê.
Chị chưa bao giờ kể nhiều về hôn nhân của mình. Qua tìm hiểu, tôi biết chồng chị là người thành đạt nhưng lạnh lùng, sống khép kín và coi trọng thể diện. Anh ta ít quan tâm đến cảm xúc vợ con. Có lẽ chính vì thế mà chị tìm thấy nơi tôi sự thấu hiểu, sự quan tâm mà chị thiếu trong gia đình.
Một lần, tôi đánh liều hỏi chị: “Chị có từng nghĩ đến tương lai của hai đứa mình không?”.
Chị chỉ khẽ cười rồi nói: “Chị không yêu chồng, nhưng chưa đủ lý do để phá vỡ gia đình. Chị còn hai con nhỏ, và vẫn còn trách nhiệm với cha mẹ hai bên”.
Câu trả lời ấy khiến tôi như bị dội gáo nước lạnh. Tôi hiểu, dù chị có tình cảm với tôi, nhưng gia đình và con cái vẫn là điều chị không thể buông bỏ.
Tôi từng cố gắng dứt khoát, tự nhủ phải buông tay để tìm lại cuộc sống bình thường. Nhưng chỉ vài ngày không liên lạc, chị lại nhắn tin, rủ tôi gặp mặt. Ánh mắt, giọng nói, những lời ngọt ngào của chị khiến tôi mềm lòng, lại sa vào vòng xoáy cũ.
Chị nói rằng chỉ khi ở bên tôi, chị mới cảm nhận được thế nào là tình yêu thật sự, được quan tâm, được lắng nghe. Còn tôi, mỗi lần gặp chị, mọi áp lực trong công việc đều tan biến. Tôi cảm thấy được sống thật với cảm xúc của mình, được làm người đàn ông mạnh mẽ để chở che cho chị.
Tình yêu của tôi dành cho chị ngày càng lớn, đến mức tôi muốn cưới chị, muốn cùng chị sống một cuộc đời đàng hoàng, không phải trốn tránh. Nhưng mỗi khi tôi nhắc đến hai chữ “ly hôn”, chị lại im lặng, né tránh.
Tôi biết rõ nếu một trong hai chúng tôi không đủ dũng cảm để quyết định, thì mối quan hệ này mãi mãi chỉ là bóng tối. Tôi là dân kỹ thuật, quen với con số và sự chính xác, nhưng trong chuyện tình cảm, tôi lại trở nên yếu đuối, bất lực.
Tôi chẳng biết nên tiếp tục hay dừng lại. “Bỏ thì thương, vương thì tội”. Nếu tiếp tục, tôi sẽ mãi sống trong lén lút và dằn vặt. Nhưng nếu buông tay, liệu tôi có chịu nổi khi mất người phụ nữ đã khiến tôi yêu đến quên cả lý trí?
Bi kịch lớn nhất đôi khi nằm ở việc không biết nên giữ hay nên buông. Tôi chỉ mong mình có đủ can đảm để chọn đúng con đường — cho chị, và cho chính bản thân mình.
.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)







.jpg)