Sắp cưới chồng, tôi không ngờ lại vướng vào một “tình một đêm” đầy ngang trái với chàng trai từng quen biết.
Tôi và người yêu đã bên nhau suốt 7 năm, từ khi còn là sinh viên. Ban đầu, tôi chỉ xem anh như bạn bè, nhưng sự chân thành đã khiến tôi rung động và dần yêu anh lúc nào không hay. Mối tình ấy bền chặt đến mức ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ. Anh coi tôi là tất cả, còn tôi cũng luôn tin rằng anh chính là người đàn ông của cuộc đời mình.

Đầu năm nay, hai bên gia đình đã tổ chức lễ dạm ngõ, mọi thứ tưởng như sẵn sàng cho một đám cưới êm đẹp. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày bản thân phản bội. Thế nhưng, sự xuất hiện của một người cũ đã làm trái tim tôi lạc nhịp.
Anh – người đàn ông từng khiến tôi rung động trước cả khi quen bạn trai. Chúng tôi xa cách vì sống ở hai thành phố khác nhau và dần mất liên lạc. Tôi cứ nghĩ ký ức ấy đã ngủ yên. Nhưng rồi một buổi gặp lại cùng nhóm bạn, tôi mới nhận ra tình cảm chưa từng biến mất.
Trong chuyến công tác vài tháng trước, tôi tình cờ gặp lại anh. Những buổi hẹn, những lời quan tâm, những ánh nhìn… khiến tôi không cưỡng nổi. Và rồi, một đêm chúng tôi đã vượt qua giới hạn, trao cho nhau những nụ hôn và phút giây nồng cháy.
Anh nói: “Anh không muốn phá vỡ cuộc sống của em, chỉ mong được ở cạnh khi em cần. Bởi ngay từ lần đầu, anh đã yêu em rồi”. Tôi nghe mà tim run rẩy. Tôi không thể phủ nhận, cả hai người đàn ông đều có vị trí trong tim mình.
Mọi thứ có thể giấu kín, nếu không phải bạn trai bất ngờ bay đến thành phố tôi công tác, muốn dành cho tôi một kỷ niệm tròn 7 năm yêu nhau. Nhưng anh lại vô tình nhìn thấy tôi đi cùng người kia. Anh không làm ầm lên, chỉ hẹn tôi ra quán cà phê rồi nhẹ nhàng nói: “Có phải bấy lâu nay anh chưa đủ tốt để em trao trọn tình cảm?”
Khoảnh khắc ấy, tôi sụp đổ, thừa nhận tất cả. Anh im lặng, rồi đưa tôi về. Hôm sau, anh chủ động đề nghị chia tay. Tôi van xin, quỳ gối cầu xin tha thứ, nhưng anh vẫn kiên quyết rời đi.
Giờ đây, tôi sống trong day dứt. Anh nhìn tôi như một kẻ phản bội, tham lam, “đứng núi này trông núi nọ”. Tôi đau đớn, khóc không ngừng, bởi không hình dung nổi cuộc đời nếu thiếu anh. Nhưng trái tim tôi lại khẳng định, tình cảm dành cho cả hai đều thật.
Nhiều người sẽ cho rằng tôi ích kỷ. Nhưng thử hỏi, nếu đứng giữa một người mang lại bình yên và một người khiến trái tim rạo rực, liệu ai dám khẳng định mình đủ mạnh mẽ để chọn đúng?
Tôi rối bời giữa hai con đường. Buông ai cũng đau, giữ cả hai lại không thể. Tôi biết, tình yêu vốn dĩ không có chỗ cho sự chia đôi. Nhưng khi cảm xúc đến, liệu có ai đủ tỉnh táo để cưỡng lại?
Đây có phải là sai lầm lớn nhất trong đời tôi? Hay chỉ là một bài học đau đớn để nhận ra giá trị của niềm tin và sự chung thủy?
.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)







.jpg)