Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày cuộc đời mình lại rơi vào nghịch cảnh éo le đến vậy. Khoảnh khắc đối diện người đàn ông ấy, tôi cố nặn ra một nụ cười đầy gượng gạo, giả vờ bình thản, trong khi trái tim đang run rẩy không ngừng.
Nghề mà tôi sa chân vào vốn đã chất đầy cay đắng. Nhưng giây phút ấy, giống như một nhát dao sắc lạnh cứa thẳng vào tim. Người bước vào căn phòng không ai khác, chính là mối tình đầu từng khiến tôi thổn thức suốt tuổi thanh xuân – người mà tôi đã từng nghĩ sẽ cùng nhau đi hết con đường đời.

Ngày còn đôi mươi, tôi là cô gái mơ mộng, tin vào những lời hẹn thề ngọt ngào. Anh là chàng trai đầu tiên nắm tay tôi đi qua những ngày trẻ tươi đẹp. Thế nhưng, sau khi tôi vừa tốt nghiệp, anh rẽ sang hướng khác, chọn con đường lập nghiệp xa xứ, rồi biến mất không một lời từ biệt.
Tôi mang theo vết thương lòng, va vấp, gục ngã, cuối cùng bị cuốn vào con đường mà nhiều người khinh rẻ – trở thành gái bán hoa. Ban đầu, tôi tự trấn an rằng, đây chỉ là những cuộc trao đổi lạnh lùng, không tình cảm, không dây dưa. Tôi học cách tô son thật đậm để che đi nét mệt mỏi, học cách cười dù trong lòng muốn khóc, học cách điều khiển trò chơi để không bị tổn thương.
Nhưng khi anh xuất hiện trong vai trò một vị khách trả tiền, mọi lớp vỏ bọc tôi dày công tạo dựng bỗng tan biến. Ánh mắt anh vừa ngạc nhiên, vừa im lặng, còn tôi thì cười nhạt, giả vờ vô tư. Nhưng sâu trong lòng, tôi run rẩy đến mức muốn sụp đổ.
Người đàn ông từng hứa hẹn tương lai với tôi nay ngồi đó như một vị khách tìm niềm vui xác thịt. Tôi biết anh đã có vợ con, bạn bè cũ từng kể lại cho tôi. Thế nhưng, anh vẫn tìm đến, sẵn sàng trả tiền để có tôi vài giờ. Trong ánh mắt anh, tôi thấy lẫn lộn giữa ham muốn và xót xa. Nhưng sự thương hại ấy chỉ càng khiến tôi ê chề.
Đêm đó, tôi làm đúng “công việc” của mình. Tôi để anh ôm, để anh nói những lời cũ kỹ, để nước mắt chảy ngược vào trong. Tôi nhận tiền như thường lệ, nhưng trái tim vỡ nát. Phải chăng tình yêu đầu đời tôi từng nâng niu, cuối cùng chỉ còn giá trị bằng vài tờ tiền nhàu nát?
Những ngày tiếp theo, anh vẫn tìm tôi. Với anh, tôi chỉ là nơi trốn chạy khỏi gia đình, một cuộc chơi giấu kín. Còn với tôi, đó là sự giằng xé đau đớn. Tôi ghét chính mình vì không thể dứt bỏ. Tôi ghét ánh mắt anh, vừa gieo cho tôi chút hy vọng, vừa giẫm nát lòng tự trọng.
Cho đến một ngày, anh đưa tôi số tiền gấp đôi và nói: “Em xứng đáng được nhiều hơn”. Tôi cười gượng, nhưng câu nói ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào tim. Đêm ấy, tôi nhìn chằm chằm vào gương, lớp son phấn loang lổ không che nổi đôi mắt đỏ hoe. Tôi nhận ra mình đã chạm đáy nhục nhã, bán rẻ cả thể xác lẫn những kỷ niệm đẹp nhất đời mình.
Tôi quyết định biến mất khỏi cuộc đời anh, như cách anh từng rời bỏ tôi. Tôi chặn liên lạc, dựng lên rào chắn cuối cùng để tự cứu lấy bản thân. Tôi về quê, mong tìm lại sự bình yên và làm lại cuộc đời.
Nhưng chỉ ít lâu sau, cả làng đã biết tôi từng làm nghề “bán hoa” ở thành phố. Người gieo rắc tin dữ ấy, cay đắng thay, chính là mối tình đầu.
Tôi không còn đường lui. Quá khứ ô nhục không thể xóa sạch. Tôi buộc phải sống trong những tháng ngày đầy giằng xé, gánh chịu sự khinh miệt của người đời, để trả giá cho những sai lầm của tuổi trẻ.
Giờ đây, tôi chỉ biết tự hỏi: làm thế nào để có thể ngẩng cao đầu và sống tiếp khi chính bản thân đã hủy hoại tương lai của mình?
.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)







.jpg)