Công cụ AI giúp nhận biết dấu hiệu ý thức ở bệnh nhân hôn mê
Trong y học hiện đại, việc đánh giá mức độ nhận thức của bệnh nhân chấn thương não nặng luôn là một thách thức. Các phương pháp truyền thống nhiều khi không đủ nhạy để nhận ra những biểu hiện tinh tế nhất của ý thức.
Một bước tiến mới mang tên SeeMe – công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) do nhóm nghiên cứu tại Đại học Stony Brook phát triển dưới sự dẫn dắt của nhà khoa học thần kinh Sima Mofakham – đang mở ra hy vọng thay đổi cách giới y khoa tiếp cận.

Ứng dụng công nghệ thị giác máy tính, SeeMe có khả năng theo dõi những chuyển động cơ mặt cực kỳ nhỏ, bao gồm cả những tín hiệu mà mắt thường khó phát hiện như co giật nhẹ hoặc thay đổi trên làn da.
Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Communications Medicine cho thấy công cụ này vượt trội so với cách chẩn đoán truyền thống. Trên 37 bệnh nhân chấn thương não nặng, SeeMe phát hiện dấu hiệu tỉnh táo sớm hơn bác sĩ tới 8 ngày.
Ví dụ, có trường hợp SeeMe ghi nhận chuyển động miệng vào ngày thứ 18 sau nhập viện, trong khi bác sĩ phải chờ tới ngày 37 mới thấy biểu hiện rõ ràng.
Kết quả nghiên cứu cũng cho thấy những bệnh nhân có chuyển động khuôn mặt sớm và thường xuyên hơn thường có khả năng phục hồi nhanh và tích cực hơn. Điều này đồng nghĩa SeeMe không chỉ là công cụ phát hiện ý thức mà còn là chỉ báo tiềm năng cho tiên lượng sức khỏe.
Khác với các xét nghiệm thường dùng như mở mắt hoặc siết chặt tay, phương pháp này mang lại dữ liệu khách quan và chính xác hơn, đặc biệt hữu ích trong trường hợp bệnh nhân không thể thực hiện phản ứng lệnh trực tiếp.

Theo các chuyên gia, công nghệ này không chỉ giúp bác sĩ và gia đình hiểu rõ hơn về tình trạng bệnh nhân mà còn có thể thay đổi hoàn toàn cách chăm sóc. SeeMe cung cấp thông tin theo thời gian thực, từ đó hỗ trợ quyết định điều trị và phục hồi chức năng hiệu quả hơn.
Nhà thần kinh học Jan Claassen nhấn mạnh: phục hồi nhận thức là một quá trình kéo dài, và SeeMe giống như một chỉ báo sớm cho thấy hy vọng vẫn tồn tại, ngay cả khi bệnh nhân tưởng chừng không có phản ứng.
Trong tương lai, nhóm nghiên cứu kỳ vọng sẽ nâng cấp SeeMe để nhận diện thêm nhiều dạng chuyển động và thậm chí phát triển hệ thống trả lời “có” hoặc “không” dựa trên tín hiệu gương mặt. Điều này có thể trở thành cầu nối giao tiếp cho những bệnh nhân tỉnh táo nhưng không thể cử động.
Chia sẻ trên Scientific American, Sima Mofakham nhấn mạnh ý nghĩa nhân văn của SeeMe: “Những người không thể giao tiếp cũng không thể tham gia vào quá trình chăm sóc của họ. Công cụ này sẽ trao lại tiếng nói cho chính họ, giúp họ góp phần quyết định trong điều trị”.
Có thể nói, SeeMe không chỉ là một bước tiến công nghệ mà còn là cánh cửa mới mở ra hy vọng, mang lại sự công bằng và nhân văn hơn cho những bệnh nhân từng bị coi là “mất kết nối” hoàn toàn với thế giới.
.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)







.jpg)