Những ngày đầu tháng 10, mạng xã hội lan truyền thông tin về vụ việc một bé gái 15 tuổi ở Ninh Bình rời nhà không lời từ biệt khiến gia đình rơi vào tuyệt vọng. Sau nhiều giờ căng thẳng, nhờ sự phối hợp nhanh chóng của lực lượng công an, cô bé Nguyễn Thị Xuân Mai (sinh năm 2009) cuối cùng đã được tìm thấy an toàn, khép lại chuỗi ngày lo lắng và mất ngủ của cha mẹ.
Chị Trịnh Thị Yến – mẹ của Xuân Mai – chia sẻ rằng từ khoảnh khắc con biến mất, vợ chồng chị gần như suy sụp. Mọi ngóc ngách trong làng, trên cánh đồng hay các tuyến đường lớn đều được hai người tìm kiếm suốt ngày đêm nhưng vẫn không thấy tung tích.
Đến khoảng 15h chiều 5/10, tia hy vọng lóe lên khi công an xã Yên Cường thông báo đã phát hiện một cô bé giống Xuân Mai trên chuyến xe khách di chuyển từ miền Bắc vào TP.HCM. Thông qua dữ liệu nhà xe và sự hỗ trợ của công an TP.HCM, lực lượng chức năng nhanh chóng xác định vị trí và đưa cô bé về nơi an toàn trước khi xe tiếp tục hành trình về phía Nam.

Chị Yến xúc động nhớ lại: “Lúc nghe công an gọi điện báo tin, tôi không thể nói nên lời. Cả hai vợ chồng chỉ biết khóc. Tôi từng nghĩ đến điều tồi tệ nhất, sợ con bị kẻ xấu lừa đưa ra nước ngoài. Giờ đây, tôi thật sự biết ơn vì con vẫn còn bình an”.
Đêm đó, chị Yến vội vã bắt taxi từ Ninh Bình ra Hà Nội, định bay chuyến cuối cùng trong ngày vào TP.HCM nhưng không còn vé. Người mẹ phải thức trắng đêm chờ đến 5 giờ sáng hôm sau để bay chuyến sớm nhất. Khi gặp lại con tại nhà người thân, chị òa khóc nức nở, ôm chặt con trong niềm hạnh phúc vỡ òa sau 2 ngày sống trong tuyệt vọng.
Trái với cảm xúc của mẹ, Xuân Mai vẫn tỏ ra khá bình tĩnh và hồn nhiên. Cô bé tin rằng mình không bị dụ dỗ hay lừa đảo mà chỉ đơn giản là muốn vào miền Nam để gặp người quen quen qua mạng xã hội. Tuy nhiên, sự thật khiến gia đình không khỏi lo lắng: người bạn đó chính là người đã đặt vé xe cho Xuân Mai di chuyển từ ngã ba Cát Đằng (Ninh Bình) vào TP.HCM, và dự định tiếp tục đưa em xuống An Giang – nơi giáp biên giới.
Chị Yến cho biết: “Hiện tại, chúng tôi đang động viên để con lấy lại tinh thần, ổn định tâm lý. Gia đình sẽ phối hợp với công an để xác minh danh tính người đã liên lạc và mua vé cho cháu, đề phòng trường hợp bị dụ dỗ hoặc lừa gạt lần nữa”.
Trong suốt hai ngày tìm con, chị Yến không thể chợp mắt, kiệt sức vì lo sợ. Khi biết con an toàn, chị nói: “Đó là khoảnh khắc tôi không bao giờ quên. Cảm ơn công an xã Yên Cường và công an TP.HCM đã nhanh chóng vào cuộc, cũng như cảm ơn cộng đồng mạng và báo chí đã chia sẻ, giúp đỡ gia đình tôi trong thời gian khó khăn ấy”.
Được biết, Xuân Mai học xong cấp 2 thì nghỉ học, ở nhà phụ giúp bố mẹ. So với các bạn cùng trang lứa, em ít nói, rụt rè và có phần chậm chạp hơn. Khoảng một tháng trước, cô bé tâm sự rằng có quen một cô bạn ở miền Nam qua mạng xã hội. Lo con nhẹ dạ cả tin, chị Yến từng nhiều lần khuyên con nên cẩn trọng khi kết bạn qua mạng, nhưng Xuân Mai vẫn giữ liên lạc vì cho rằng “chỉ là nói chuyện cho vui”.
Bài học cảnh tỉnh: Khi con trẻ tự ý bỏ nhà ra đi
Vụ việc của bé Xuân Mai không phải là trường hợp cá biệt. Trong thời đại công nghệ, ngày càng nhiều trẻ vị thành niên bị người quen qua mạng xã hội dụ dỗ, rời khỏi nhà mà không báo cha mẹ.
Theo chị Thuỳ Dương – một phụ huynh ở Hà Nội từng trải qua tình huống tương tự – điều quan trọng nhất là cha mẹ phải giữ bình tĩnh. Sự hoảng loạn, mất kiểm soát chỉ khiến quá trình tìm kiếm thêm khó khăn. Bố mẹ cần thu thập đầy đủ thông tin: thời điểm con rời đi, người liên lạc cuối cùng, địa điểm khả nghi… để hỗ trợ cơ quan công an xác minh nhanh nhất.
Bên cạnh việc nhờ cộng đồng mạng chia sẻ, đăng tải thông tin trên báo chí cũng giúp mở rộng phạm vi tìm kiếm. Tuyệt đối không tin vào những “thầy bói” hoặc phương pháp mê tín dị đoan – những hành động chỉ khiến việc tìm con thêm sai lệch và tốn thời gian quý báu.
Thượng tá, Tiến sĩ Tội phạm học Đào Trung Hiếu khuyến nghị rằng, thay vì chỉ dạy con “đừng tin người lạ”, cha mẹ cần giúp con hiểu rõ các tình huống nguy hiểm có thể xảy ra ngay cả với người quen biết. Trẻ cần được giáo dục kỹ năng số, kỹ năng tự bảo vệ và kỹ năng pháp lý cơ bản.
Ông gợi ý: “Cha mẹ có thể đặt ra những tình huống giả định như: Nếu ai đó gọi điện nói con phạm tội, con phải làm gì? Nếu có người rủ ra khách sạn gặp riêng, con có quyền từ chối không?”. Việc rèn luyện qua các ví dụ thực tế giúp trẻ phản ứng đúng trong tình huống thật.
Một lời khuyên quan trọng khác là duy trì giao tiếp cởi mở với con cái. Mỗi ngày, cha mẹ nên hỏi con: “Hôm nay con thấy gì trên mạng?”, “Nếu có người lạ nhắn tin, con sẽ xử lý ra sao?”. Chính sự chia sẻ chân thành ấy giúp trẻ cảm thấy được thấu hiểu và tin tưởng, từ đó tránh xa cạm bẫy nguy hiểm.
“Gia đình cần tạo ra một ‘đường dây nóng’ riêng giữa cha mẹ và con – nơi con có thể cầu cứu bất cứ khi nào mà không sợ bị mắng hay trách phạt. Khi trẻ biết rằng mình luôn có người ở phía sau, chúng sẽ ít bị tổn thương và không dễ bị điều khiển”, ông Hiếu nhấn mạnh.
Từ câu chuyện của bé Xuân Mai, mỗi phụ huynh thêm thấu hiểu rằng: tình yêu, sự quan tâm và lắng nghe luôn là sợi dây cứu rỗi mạnh mẽ nhất giữa cha mẹ và con cái.
.jpg)



.jpg)
.jpg)
.jpg)







.jpg)